Trang

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

KHẨU NGHIỆP


Trong chùa, có một anh câm.  Không ai nhớ anh ta đến chùa từ bao giờ, vả lại cũng không mấy người để ý đến anh ta.  Anh ta lo mấy sào vườn ở sau chùa, lúc thì trồng rau, lúc thì trồng đậu, làm việc rất là siêng năng.  Lúc rảnh, anh ta vào bếp giã gạo và vào những ngày sóc vọng, chùa đông khách, anh ta giúp việc dưới bếp, và rửa bát ở bờ ao cạnh bếp.
Vì anh ta câm, nên chẳng ai nói với anh và nếu có việc cần nói thì phải ra hiệu.  Hết việc, tối nào anh cũng quanh quẩn ở trên chánh điện, quét dọn, lau chùi, và mỗi năm vào kỳ Kết hạ, mỗi lúc có khóa giảng thì anh ta cầm chổi đứng gần cửa phòng hội, ra vẻ đang quét nhà, nhưng thật ra là nghe giảng kinh ...
Một ngày kia, không thấy anh, vị tri sự bước vào căn phòng nhỏ xíu của anh ở góc vườn, lúc đó mới biết rằng anh câm bị đau, sốt nặng không dậy được.  Vị tri sự trình Tổ và mọi người thấy Tổ vào thăm anh câm.  Ngài ngồi với anh rất lâu và khi Ngài trở về phòng, nét mặt trang nghiêm của Ngài thoáng vẻ hân hoan.
Từ hôm ấy, chú tiểu ngày hai ba lần mang cháo vào cho anh câm và Tổ mỗi khi xuống thăm thì ngồi cả giờ, mọi người cho rằng anh câm có phúc, được Tổ thương và nếu có mệnh hệ nào thì được Ngài độ cho.
Vào đúng giờ Ngọ hôm đó, người ta thấy Tổ chậm rãi bước ra khỏi phòng anh câm và khi Tổ nhận thấy mọi người chắp tay vây quanh thì Tổ nói rất ngắn: “Ngài đã viên tịch rồi”.
Ai ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: Tổ gọi anh câm cuốc vườn là Ngài! Tổ là một thiền sư đạo hạnh nổi tiếng không những trong vùng, mà ngay cả ở chốn kinh kỳ xa xôi nữa. Nhưng không ai dám hỏi Tổ cả.
Cho đến khi làm lễ hoả thiêu xong, bài vị của anh câm đã được đặt trên chùa, và khóa cầu siêu thường lệ chấm dứt, mọi người được nghe Tổ nói như sau:
“Thật ra, vị chấp tác làm vườn ở chùa ta là một vị tăng, không những là một vị tăng ở kiếp này, mà là từ kiếp trước. Kiếp trước, Ngài tu hành tinh tấn, nhưng Ngài vẫn tái sinh làm kiếp người, chưa lên được cõi trên vì nghiệp của Ngài còn nặng. Kiếp này, Ngài lại tu nữa, và do ta giúp đỡ, Ngài biết rằng Ngài chưa xóa được khẩu nghiệp.
 Vì thế Ngài phát nguyện tu tịnh khẩu nghiệp. Ngài tịnh khẩu, ai cũng tưởng là Ngài câm.  Đến nay thân, khẩu, ý của Ngài đều đã thanh tịnh nên Ngài đã ngộ, vì thế ta mới nói rằng Ngài tịch diệt. Bàn thờ Ngài ở kia, có thể bỏ đi được, nhưng thôi hãy cứ để đấy, không phải là để cúng Ngài, mà chính là để nêu cái gương tu hành cho mọi người.”

Người nghe chuyện, ai ai cũng yên lặng cúi đầu, nghiền ngẫm về sự tu hành. Từ ngày đó, trong chùa, không ai bảo ai, người ta chỉ nói vừa đủ, những mong đến lúc nào đó tịnh được khẩu nghiệp,thoát khỏi sinh tử luân hồi như vị bồ-tát đóng vai anh câm làm việc sau chùa. □

26 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Bài ni của Thầy Đông, dạy lớp Đệ Thất, Lục, Ngũ, Tứ ở Tây Lộc gửi cho đấy HĐ

      Xóa
    2. Tịnh khẩu không bằng tịnh tâm, bố ạ! Tâm tịnh thì nói 3 ngày, thuyết pháp 3 năm vẫn là... tịnh. Hehehe :D

      Xóa
  2. Nếu ai cũng biết cách tịnh khẩu, thì thế gian này đã ko có điều thị phi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thị mặc kệ thị, phi mặc kệ phi, ta cứ tịnh khẩu là chắc ăn Giáo ơi ! :D

      Xóa
  3. Hồi trẻ muội cũng dễ nổi nóng lắm , hể thấy gì chướng tai gai mắt thì là rổng rảng liền :P nhưng giờ thì dần dà chẳng những tịnh khẩu còn tịnh cả thị luôn rồi :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tịnh khẩu, tịnh thị nhưng thủ thì không tịnh chút nào, viết lia lịa đó thôi ! :P

      Xóa
  4. Nói ít nghe nhiều, đó là câu người đời vẫn thường hay khuyên nhủ nhau. Chắc đây cũng là lời dạy của các nhà tu hành.
    Đọc bài của Bác lúc nào cũng rút ra được điều gì đó hay ho.

    Lâu rồi mới về thăm "nhà cũ" hi hi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tu là ai nói gì mặc kệ họ, lời nói gió bay, mọi thứ vẫn diễn biến như qui luật, vậy thì để tâm làm gì cho mệt. Bên nhà này yên tĩnh hơn Cỏ ơi! :D

      Xóa
  5. Những bài đăng của anh Hoa Sen luôn có tính giáo dục tâm an tịnh ...đọc , ngẫm và cố gắng thực hành . Cảm ơn anh Hoa Sen nhiều .
    Chúc anh ngày mới nhiều an vui nhé ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn MN! Đừng có tịnh ...khẩu luôn như ông nhà sư kia nhé! HV khóc và bạn bè .....chạy làng đó ! :P

      Xóa
  6. Entry thật hay để lại trong ta nhiều ấn tượng cho luật nhân quả ở đời
    Chúc anh ngày CN an lành thật vui ,anh có phải là HSV hồi trước bên YH 360 ko vậy anh .......?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn HN đã chia sẻ! Vâng, HSV vẫn như xưa !:D

      Xóa
  7. Trả lời
    1. Cám ơn Lương Bút! Vẫn bình thường! Dạo này blogspot ít người ghé thăm cho nên cũng làm biếng sửa sang.

      Xóa
  8. Tu thành chánh quả thật không đơn giản.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn sato đã thấu hiểu vấn đề! Nhưng cũng đừng thối chí vì đã đi là sẽ tới. Chúc bạn an lành.

      Xóa
  9. Một bài viết ,tuyệt vời .mọi thị phi ,hơn thiệt cứ coi như ngoài vùng phủ sóng .@

    Trả lờiXóa
  10. Ông bà nói '...ba năm học nói, nhưng 60 năm mới học được cách im lặng".
    Biết vậy nhưng giữ được lời trước cuộc sống xô bồ quả là không được. Nay đọc bài bác đăng, Ct nghĩ ngợi nhiều, phải cố học cách im lặng mới được.

    Trả lờiXóa
  11. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa

  12. Bố,

    Con chúc bố Năm mới 2015 vui vẻ.

    Sinh nhật bố 01/01/2015 hạnh phúc.

    - A Di Đà Phật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Hồng Hạnh! Lâu quá bố không trở về nơi đây! Sức khỏe lâu nay thế nào?

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
  13. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]